SONG - Bên Ấy Em Có Ai Rồi

Ngần ấy năm trôi anh được gì đâu emNgoài những đau thương em để lạiChẳng tính toán chi yêu em một đời hoang phíThương mấy cũng đành lòng phải buông tay
Giữa những mưa giông năm tháng cùng em gồng gánhCầm chặt tay em chẳng muốn thay lòngDù biết ai kia nay đã nồng sâu tình nghĩaAi lấy ra cây thước đo lòng người
Tiếc cho anh tiếc cho cả cuộc tình
Bên ấy em có ai rồiThôi thì thôi thì tôi đành buôngĐau mấy cũng phải chấp nhậnDẫu rằng đâu phải do mình muốnEm bước bên ấy em cườiEm bỏ quên mất một ngườiTừng hy sinh và làm tất cả vì emNước mắt anh đã rơi rồiThương thì thương mà thôi thì thôiEm đã buông thứ không cầnThế thì sao mà tôi phải giữChỉ tiếc năm tháng ân tìnhAnh tiếc anh giữ cho mìnhTình duyên ta từ nay đứt đôi ước thề
Giữa những mưa giông năm tháng cùng em gồng gánhCầm chặt tay em chẳng muốn thay lòngDù biết ai kia nay đã nồng sâu tình nghĩaAi lấy ra cây thước đo lòng người
Bên ấy em có ai rồiThôi thì thôi thì tôi đành buôngĐau mấy cũng phải chấp nhậnDẫu rằng đâu phải do mình muốnEm bước bên ấy em cườiEm bỏ quên mất một ngườiTừng hy sinh và làm tất cả vì emNước mắt anh đã rơi rồiThương thì thương mà thôi thì thôiEm đã buông thứ không cầnThế thì sao mà tôi phải giữChỉ tiếc năm tháng ân tìnhAnh tiếc anh giữ cho mìnhTình duyên ta từ nay đứt đôi ước thề
Tiếc cho anh tiếc cho cả cuộc tình
Bên ấy em có ai rồiThôi thì thôi thì tôi đành buôngĐau mấy cũng phải chấp nhậnDẫu rằng đâu phải do mình muốnEm bước bên ấy em cườiEm bỏ quên mất một ngườiTừng hy sinh và làm tất cả vì emNước mắt anh đã rơi rồiThương thì thương mà thôi thì thôiEm đã buông thứ không cầnThế thì sao mà tôi phải giữChỉ tiếc năm tháng ân tìnhAnh tiếc anh giữ cho mìnhTình duyên ta từ nay đứt đôi ước thề
Tình duyên ta từ nay đứt đôi ước thề



SONG - Lập Đông

Người vì cơn mưa. Đã tìm nơi để trú dựa
Vội quên đi chồi non. Chưa kịp vương nắng
Người vì kiêu sa. Nhung gấm hoa của kẻ lạ
Vội quên đi. Những chân thành ấm êm
Nghìn trùng vạn lý. Người đi có vui hay buồn
Lạnh lòng lạnh tâm. Lạnh đông hay lạnh nước mắt
Tìm được duyên ý. Trời ban quá tam ba bận
Khóc cũng được đau cũng được. Đừng cách xa
Trời vội làm gió. Lập đông lá kia thay màu
Chờ ngày hoa nở. Sợ đau hay sợ cô đơn
Trời làm sao thế. Nhìn ta có như đang buồn
Nhìn người mình thương. Chung đường nhưng ngược hướng
Hỡi mây xanh khi nào ngừng bay
Để lòng tôi ngưng say đắm một người
Đếm bao chiếc lá vàng để ngừng thôi
Đừng chơi vơi
Những mong đợi khi người không tới
Nghìn trùng vạn lý. Người đi có vui hay buồn
Lạnh lòng lạnh tâm. Lạnh đông hay lạnh nước mắt
Tìm được duyên ý. Trời ban quá tam ba bận
Khóc cũng được đau cũng được. Đừng cách xa
Trời vội làm gió. Lập đông lá kia thay màu
Chờ ngày hoa nở. Sợ đau hay sợ cô đơn
Trời làm sao thế. Nhìn ta có như đang buồn
Nhìn người mình thương. Chung đường nhưng ngược hướng.



SONG - Đà Lạt Còn Mưa Không EM

Đà Lạt hôm nay còn mưa không em
Anh nơi xa lòng như không cửa sổ quên khép
Chiều buông rơi trên mái ngói trầm
Một tách cà phê – vẫn đợi ai âm thầm
Khói sương bay – như dáng em ngày đó
Chiếc áo len, tay lạnh nép vào anh
Phố dốc xưa, giọt mưa trôi như nhớ
Từng bước chân, giờ hóa chuyện xa xăm
ơ hơ..
Đà Lạt ơi Đà Lạt còn mưa không em
Còn ai đứng lặng bên thềm đợi ai
Bên hàng thông xưa em từng ngồi
Giờ ai chạm khẽ, bàn tay phai 
Đà lạt còn sương không em?
Gió có còn gọi tên em giữa đêm.
Nếu ngày ấy mình mình đừng lặng im,
có lẽ giờ này, vẫn còn bên nhau.
ơ hơ…
INTRO
Có con đường anh chưa đi lại lần hai
Sợ thấy những ký ức không phai
Mùi hoa mi mô sa lạc trong gió
Những câu chuyện mình chỉ còn để đó
Đêm Đà Lạt lạnh hơn khi không có em.
Tiếng xe máy khuya xa mờ trong đêm.
Lòng bỗng nhớ dù không mong nữa,
Chỉ là chợt nghe tiếng chuông ngân…Buồn thêm
ơ…em có nhớ không?
Đà lạt còn mưa không em
Còn ai đứng lặng bên thềm đợi ai
Bên hàng thông xưa em từng ngồi
Giờ ai chạm khẽ, bàn tay phai 
Đà lạt còn sương không em?



SONG - Hạt Mưa Vương Vấn

Hạt mưa vương vấn em giờ đây đang nơi đâu 
Một mình anh trong đêm thâu xoá tan nỗi sầu
Hoà cùng yêu dấu nỗi buồn anh đang chôn sâu
Theo cùng hạt mưa tan mau trôi về đâu 
Có những nỗi nhớ khuất sâu trong đêm
Cùng với những kí ức đã tan trong mưa buồn
Em đâu hay Anh mang chua cay 
Hãy nói những ước muốn trong em hôm nào
Để xoá những kí ức trong anh cồn cào mà
Em đâu hay Anh đang nơi dây
Hạt mưa vương vấn em giờ đây đang nơi đâu
Một mình anh trong đêm thâu xoá tan nỗi sầu
Hoà cùng yêu dấu nỗi buồn anh đang chôn sâu 
Theo cùng hạt mưa tan mau trôi về đâu
Một ngày em trở về trong cơn say 
Anh chẳng phải là người mong đổi thay
Dẫu biết rằng người không trở lại hãy để cuộc tình kia tàn phai 
Sẽ chẳng còn gì quanh ta giờ không còn ai



SONG - Quán Rượu Đêm Mưa




SONG - Em Cưới Ai Rồi

Đò đưa em qua bến sông theo chồng sang ngang. Thề xưa anh mang biếu em quà cưới chúc phúc. Phòng loan đêm đêm ấm êm bên chồng sang giàu. Lầu son trong gấm nhung giai ngẫu mặn nồng.
Thuyền hoa lung linh bến sông riêng mình anh đau. Người ta yêu em có hơn tình anh đã yêu. Dành em tương lai em xem anh là dư thừa.  Hôm nay anh đã thua số kiếp cơ hàn.
Mười năm yêu em phút chốc thành chiêm bao. Người ta thay anh cưới em ôi đau thương ê chề. Từng yêu nhau bỗng dưng tôi mất người yêu. Ai đem cây thước ra đo lòng người.
Hành trang anh mang nước mắt thành sông sâu. Vì yêu anh gom con sóng tiễn em xuôi theo dòng.Thuyền hoa sang bến mơ như lòng em ước mong. Chúc em với ai kia duyên thắm cau trầu



SONG - Giấc Mơ Không Về

Em biết không từng đêm anh vẫn đứng chờ. Dưới hiên xưa, mưa rơi buốt lạnh bơ vơ. Lời hứa đó em bỏ quên nơi lối cũ. chỉ còn anh ôm kỷ niệm mịt mù.
Ngón tay run chạm hoài bóng dáng xa. Giấc mơ ta giờ như làn khói nhoà. Yêu làm chi để giờ đây nghẹn lối. Một mình anh gió cứ thổi chơi vơi.
Người đã ra đi không một lần quay bước. Để lại cơn mơ rơi giữa đêm buốt. ai cướp tim anh bỏ vào cơn nhớ. giọng em giờ như gió xa vời.
Người đã xa xôi không cần lời giã biệt. Chỉ có bờ môi khô nằm giữa hoài niệm. Giấc mơ em không còn về nữa. Chỉ còn mình anh mong chờ.
Có đôi lần em vội đi như mây trôi.. Chẳng ngoảnh đầu, chẳng hỏi anh một lời. mà tim anh như vết thương chưa khép. nỗi buốt đau vẫn âm ỉ không rời.
Ngày em đến mang nắng qua hiên nhà. ngày em đi chỉ còn lại gió lạ. Lời yêu cũ như dòng thư gạch xóa. Mỗi con chữ, rỉ máu những xót xa.
Người đã ra đi không một lần quay bước. Để lại cơn mơ rơi giữa đêm buốt. Ai cướp tim anh bỏ vào cơn nhớ. Giọng em giờ như gió xa vời.
Người đã xa xôi không cần lời giã biệt. Chỉ có bờ môi khô nằm giữa hoài niệm. Giấc mơ em không còn về nữa. Chỉ còn mình anh mong chờ.
Anh đã từng tin một lời thề mãi mãi. Nhưng tình yêu em giờ hoá sương tan. Em quên hay cố quên điều mình đã hứa. Còn anh chẳng thể xoá tro tàn.
Người đã ra đi không một lần quay bước. Để lại cơn mơ rơi giữa đêm buốt. Ai cướp tim anh bỏ vào cơn nhớ. Giọng em giờ như gió xa vời.
Người đã xa xôi không cần lời giã biệt. Chỉ có bờ môi khô nằm giữa hoài niệm. Giấc mơ em không còn về nữa. Chỉ còn mình anh mong chờ.



SONG - Thức Tỉnh Giữa Đời




SONG - Thiên Đường Mộng Huyễn

Tình yêu tiếng gọi từ…vực sâu… Giam cầm ta…trong xiềng xích…ngọt ngào. Như thiêu thân…bay vào ánh sáng…Ngỡ thiên đường…chỉ là cửa ngõ diệt vong.
Một lần sa ngã…vạn kiếp trầm luân. Thân xác này, là bằng chứng…của đớn đau…Tay ôm lấy trái… đắng. Lòng dặn lòng, vẫn không thoát đau.
Hình hài em như ánh sáng nghìn trùng,. Nụ cười em như vực thẳm ngụy trang. Linh hồn em lưỡi cứa vô hình. Cứa vào anh một khúc đoạn trường, cho thể xác này đứt rời tiêu tan.
Trong u mê, cơn đau chồng chất. Đôi mắt em là cánh cửa tử thần. Linh hồn anh ngơ ngác lạc vào. Chôn vùi anh trong địa ngục tên em.
Ta đâu biết nên cứ bước. Ta đâu hay nên vẫn tìm. Một thiên đường… Trong tâm trí… nay hoang tàn…Sụp đổ rã rời, rã rời đau thương.
Tình yêu mộng huyễn trong bóng đêm. Mang ta thiêu thân số kiếp lụi tàn. Vì em là thiên đường hư ảo. Một lần thôi muôn kiếp cháy lòng.
Tình yêu tiếng gọi từ địa ngục. Làm sao ta biết, em chính là địa ngục giữa trần gian.



SONG - Mưa Ướt Lòng Anh Rồi

Chắc là mình nên thôi. Mưa ướt lòng anh rồi dọn lại câu chuyện mình rồi thôi. Chắc khuya nay anh sẽ bước đi không một lời cuối. Tình mình đến đây đủ rồi
Tay anh còn nắm đây. Mà tay em buông như chưa từng chạm anh bao ngày. Giữ lấy nhau mà lòng chẳng còn như lúc tay nắm tay. Tình mình đến đây là thôi
Giọt rơi đã vơi. Mà lòng anh chưa nguôi. Nhiều lần em quay lưng. Như vết sẹo không lành rồi
Xin em thôi mang theo cơn mê dài. Vì yêu đâu chỉ là những u hoài. Bên nhau bao lâu anh cũng không còn nhớ. Chỉ nhớ hôm nay không còn ai đó. Ooh oh oh. Cơn mưa trong tim chưa ngừng rơi. Baby à
Xin em lau đi đôi mắt hoen cay. Trả lại cho anh tim những tháng ngày. Như trước khi em đổi thay để lòng anh vơi. Một câu tạm biệt cũng rã rời. Ooh oh oh. Anh hiểu rồi tình mình vỡ tan rồi
Từng là nắng ấm ban mai. Len nhẹ qua vai anh khi đời còn khờ dại. Từng là bờ vai yên vui. Giờ chỉ khiến nhau thêm một lần tả tơi.
Ta rời xa nhau từ lúc nào. Đến mức chẳng biết sao ta bắt đầu. Bao lần cố giữ cũng có được đâu. Tựa như gió bay qua cầu.
Nhớ ngày xưa em ngóng trông anh về tại bến xê. Gửi nhau vài mẩu giấy viết trong đêm khuya. Em từng khe khẽ hát anh đệm đàn. Giờ thì còn ai chỉ còn lời thở than.
Giọt rơi đã vơi. Mà lòng anh chưa nguôi. Nhiều lần em quay lưng. Như vết sẹo không lành rồi.
Xin em thôi mang theo cơn mê dài. Vì yêu đâu chỉ là những u hoài. Bên nhau bao lâu anh cũng không còn nhớ. Chỉ nhớ hôm nay không còn ai đó. Ooh oh oh. Cơn mưa trong tim chưa ngừng rơi. Baby à.
Xin em lau đi đôi mắt hoen cay. Trả lại cho anh tìm những tháng ngày. Như trước khi em đổi thay để lòng anh vơi. Một câu tạm biệt cũng rã rời. Ooh oh oh. Anh hiểu rồi tình mình vỡ tan rồi.
Có bao giờ em biết. Khi anh ngồi tha thiết mong em trở về đây. Có bao giờ em hiểu hết những điều em không thấy. Tình yêu này giờ chỉ là bóng mây.