TSKYNGHI – 3 Trường Hợp Có Thể Biến Hợp Đồng Kỳ Nghỉ Thành Vụ Án Hình Sự

Bọn Này Chưa Chết Đâu.
Kinh rồi, nhân viên bán hợp đồng kỳ nghỉ, tự tin cho VTV quay thoải mái, bởi vì nó nghĩ là nó không sai.
Các Cụ Đã Mất Tiền.
Các cụ thì đã mất hết tiền nghỉ hưu, phá sản tay trắng, bằng chứng rành rành ra rồi.
Có Đòi Lại Được Không.
Liệu rằng có thể xử lý hình sự và đòi lại tiền cho các cụ hay không.
Chửi Thì Rất Dễ.
Chúng ta chửi bọn này là thất đức, là cái bọn hút máu người già, là chuẩn rồi.
Luật Không Theo Cảm Xúc.
Đạo đức của chúng nó thì chó tha hết rồi, nhưng bây giờ muốn xích cổ thì không phải là chuyện đơn giản.
Cần Chứng Cứ Rõ Ràng.
Luật pháp thì không vận hành bằng cảm xúc, mà cần bằng chứng.
Không Phải Cứ Mất Tiền.
Chứ không phải là ta cứ mất tiền, cứ không được như kỳ vọng một cái là bắt chúng nó ngay được.
Đa Số Là Dân Sự.
Đa số các vụ kiện hợp đồng kỳ nghỉ hiện tại, nó chỉ được xếp vào dạng tranh chấp dân sự hoặc tranh chấp thương mại.
Làm Sao Thành Hình Sự.
Bây giờ làm thế nào để kích hoạt được hình sự để tóm bọn này đây.
Phải Thu Thập Chứng Cứ.
Đầu tiên, các ông các bà phải thu thập được chứng cứ, nếu rơi vào 3 trường hợp sau đây thì đội này chết thật.
Kiểm Tra Tài Sản Thật.
Thứ nhất là xem công ty có thực sự sở hữu hoặc liên kết với khu nghỉ dưỡng nào giống như trong quảng bá hay không.
Không Có Vẫn Bán.
Nếu như không thực sự tồn tại khu nghỉ dưỡng nào mà lại đi bán hợp đồng, thì bọn này sẽ dính vào tội hình sự.
Kiểm Tra Công Suất Phòng.
Thứ hai là xem bọn này có bán quá công suất phòng hay không.
Bán Vượt Năng Lực.
Ví dụ công suất phòng chỉ là 1.000 suất, thế nhưng chúng nó lại bán đến 5.000 suất.
Khách Không Thể Đi.
Đến lúc người ta muốn đi thì lại bị kín phòng.
Gian Dối Công Suất.
Như vậy sẽ dính vào hành vi gian dối công suất và cũng có thể bị coi là án hình sự.
Lời Hứa Bán Lại.
Thứ ba, đây mới là yếu tố khiến cho các cụ mất nhiều tiền nhất.
Cam Kết Có Cơ Sở Không.
Bọn chúng cam kết rằng công ty sẽ bán lại hợp đồng với một mức giá cao ngất ngưởng, nhưng có cơ sở nào hay không.
Biết Không Ai Mua.
Hay là chúng nó biết rằng hợp đồng bán lại cũng chẳng có ai mua.
Vẫn Dụ Khách Ký.
Biết như thế rồi mà vẫn dụ các cụ mua vào.
Thông Tin Sai Sự Thật.
Nếu như chứng minh được chúng cố tình dùng thông tin sai sự thật để moi tiền, thì đương nhiên bọn này sẽ dính tội hình sự.
Ranh Giới Rất Mong Manh.
Nói chung là ranh giới giữa hình sự và dân sự rất mong manh.
Lôi Ra Ánh Sáng.
Cần phải phong tỏa tài khoản, sao kê sổ sách để lôi bọn này ra ánh sáng.
Hãy Nhớ Ba Trường Hợp.
Hãy nhớ 3 trường hợp mà mình vừa chia sẻ, nếu mà rơi vào 3 trường hợp đấy thì án hình sự treo trên đầu bọn này rồi.
🔴 TÓM LẠI CÔNG THỨC
Hook bằng sự phẫn nộ cực lớn
Tạo cảm giác: “đây không còn là chuyện bán hàng nữa”
Đập thẳng vào một sự thật gây sốc
Người già mất tiền nghỉ hưu → nhưng doanh nghiệp vẫn hoạt động bình thường
Liên tục nhấn mạnh ranh giới pháp lý
“không phải cứ mất tiền là hình sự” “không phải cứ bị lừa cảm giác là bắt được người” “luật cần chứng cứ”
Hạ nhiệt cảm xúc
Nâng trọng tâm sang bằng chứng
Biến câu chuyện từ đạo đức → sang pháp lý
Biến sự phẫn nộ → thành quy trình điều tra
Nhét một dữ kiện pháp lý quan trọng
Đa số vụ sở hữu kỳ nghỉ hiện nay 
→ thường bị xếp vào tranh chấp dân sự
hoặc
→ tranh chấp thương mại
Đặt câu hỏi lớn nhất “Làm sao để chuyển từ dân sự sang hình sự?”
Đưa ra 3 điều kiện kích hoạt
THỨ NHẤT
Kiểm tra tài sản nền
Công ty có thực sự sở hữu hoặc liên kết với khu nghỉ dưỡng như quảng cáo hay không
Không có tài sản thật
→ vẫn bán hợp đồng
→ dấu hiệu gian dối
→ nguy cơ hình sự
THỨ HAI
Kiểm tra công suất
1.000 suất → bán 5.000 suất
Khách hàng không thể sử dụng quyền lợi
Công suất ảo
→ cam kết không thể thực hiện
→ dấu hiệu lừa dối
→ nguy cơ hình sự
THỨ BA
Kiểm tra lời hứa bán lại
Cam kết mua lại hoặc cam kết bán lại giá cao
Có cơ sở thực hiện hay không
Biết không thể bán → vẫn dùng để dụ khách ký hợp đồng
Thông tin sai sự thật
→ thu tiền khách hàng
→ nguy cơ hình sự
Tạo phản ứng dây chuyền pháp lý
Dấu hiệu gian dối
→ thu thập chứng cứ
→ xác minh dòng tiền
→ sao kê tài khoản
→ kiểm tra sổ sách
→ xác minh năng lực thực hiện
→ điều tra trách nhiệm cá nhân
Không bán cảm xúc trả thù
Mà bán tư duy pháp lý
Liên tục kéo người xem khỏi trạng thái “ghét là bắt”
→ Sang trạng thái “muốn xử lý phải có chứng cứ”
Không kể câu chuyện đạo đức
Mà kể câu chuyện chứng minh hành vi gian dối
Kết bằng cảm giác:
“Nếu không chứng minh được gian dối thì chỉ là tranh chấp dân sự.”
hoặc
“Nếu chứng minh được 3 điểm này thì câu chuyện không còn là hợp đồng nữa.”
🔵 FORMAT NÀY CỰC MẠNH CHO:
1. Bóc tách sở hữu kỳ nghỉ
2. Phân tích đa cấp
3. Cảnh báo lừa đảo tài chính
4. Tranh chấp hợp đồng
5. Điều tra doanh nghiệp
6. Content pháp lý đại chúng
7. Documentary bóc phốt doanh nghiệp
🔵 NÓ HIỆU QUẢ VÌ:
– Không đứng ở góc nhìn nạn nhân
– Không đứng ở góc nhìn cảm xúc
– Không hô hào bắt bớ
– Nhưng khiến người xem hiểu cơ chế pháp lý vận hành thế nào
🔵 CỐT LÕI KIỂU VIẾT NÀY:
– Không kể vụ việc
– Không kể nỗi đau
– Mà kể điều kiện để biến một vụ việc thành vụ án
🔵 DNA CỦA PHONG CÁCH NÀY:
Mất tiền → chưa chắc hình sự
Có dấu hiệu gian dối → thu thập chứng cứ
Chứng minh được hành vi → điều tra
Điều tra được dòng tiền → xác định trách nhiệm
Xác định được ý chí gian dối → hình sự
🔵 ĐIỂM MẠNH NHẤT:
Người xem không cảm giác: “đây là video chửi doanh nghiệp.”
Mà cảm giác: “đây là người đang chỉ ra điều kiện để pháp luật có thể xử lý doanh nghiệp.”
🔵 MUỐN NÂNG CẤP HƠN NỮA THÌ:
– Thêm điều luật cụ thể
– Thêm ví dụ vụ án tương tự
– Thêm chi tiết điều tra dòng tiền
– Thêm khái niệm năng lực thực hiện cam kết
– Thêm yếu tố ý chí gian dối ngay từ đầu
Khi đó content sẽ:
– sắc hơn
– nặng ký hơn
– pháp lý hơn
– và rất giống documentary điều tra doanh nghiệp hiện đại.



TSKYNGHI – Cái Bẫy Hợp Đồng Bắt Đầu Từ Câu Không Dùng Thì Cho Thuê Lại

JTNDaWZyYW1lJTIwdGl0bGUlM0QlMjJ2aW1lby1wbGF5ZXIlMjIlMjBzcmMlM0QlMjJodHRwcyUzQSUyRiUyRnBsYXllci52aW1lby5jb20lMkZ2aWRlbyUyRjEyMDA2NzM4OTMlM0ZoJTNEMDQzMzgwOWYwZSUyMiUyMHdpZHRoJTNEJTIyMTAwJTI1JTIyJTIwZnJhbWVib3JkZXIlM0QlMjIwJTIyJTIwcmVmZXJyZXJwb2xpY3klM0QlMjJzdHJpY3Qtb3JpZ2luLXdoZW4tY3Jvc3Mtb3JpZ2luJTIyJTIwYWxsb3clM0QlMjJhdXRvcGxheSUzQiUyMGZ1bGxzY3JlZW4lM0IlMjBwaWN0dXJlLWluLXBpY3R1cmUlM0IlMjBjbGlwYm9hcmQtd3JpdGUlM0IlMjBlbmNyeXB0ZWQtbWVkaWElM0IlMjB3ZWItc2hhcmUlMjIlMjAlMjAlMjBhbGxvd2Z1bGxzY3JlZW4lM0UlM0MlMkZpZnJhbWUlM0U=

Không Trách Người Lớn Tuổi
Thực ra thì cũng không trách ông bà mình được, tại vì tôi nghe tôi còn thấy cái hợp đồng kỳ nghỉ này nó ngon mà anh em, ý là thay vì bây giờ tôi có vài trăm triệu tôi cũng không biết xài để làm cái gì, đánh chứng khoán cũng lỗ, đánh coin cũng lỗ, mua vàng cũng lỗ.
Nghe Như Không Có Rủi Ro
Thôi bây giờ tôi mua cái hợp đồng này cũng được, xong sau này tôi được đi du lịch, thậm chí là nếu mà tôi không xài nó thì tôi có thể cho thuê lại, còn sinh lời nữa cơ, uầy nghe ngon phết nha.
Tư Vấn Rất Thuyết Phục
Một cái hợp đồng mà không thấy rủi ro đâu luôn á, nhưng bên tư vấn phải nói là mượt hơn cả máy siêu tính toán nữa, còn hơn tôi bấm máy tính nữa, hỏi sao mà người ta không ham cho được.
Khó Phân Tích Tài Chính
Thật ra là cái case này để mà phân tích dưới góc nhìn tài chính thì tôi cũng không biết phân tích cái gì luôn, tại vì cơ bản là nó đã sai về bản chất rồi, nó đã là lừa đảo rồi, thì bây giờ tôi chả thể nào tôi phân tích dưới góc nhìn tài chính được.
Khó Xử Lý Hình Sự
Tuy nhiên là ở cái case này tôi thấy rất là thương cho các bác luôn, bởi vì khả năng cao là kể cả khi cái vụ này ai cũng biết nó là lừa đảo, nó được phơi bày ra thì nó cũng không có bị phạt hình sự dễ dàng.
Cần Bằng Chứng Rõ Ràng
Rằng nói đúng hơn là khó xử lý hình sự chứ không phải là không thể, mọi người phải hiểu là trong luật pháp không phải là mình nói là mình bị lừa, có nghĩa là mình đủ điều kiện và mình đủ bằng chứng để mình kiện người ta.
Chứng Minh Ý Định Lừa Đảo
Muốn kết tội lừa đảo thì chúng ta phải đưa ra được cái bằng chứng của cái việc là họ cố tình đưa ra thông tin sai lệch nhằm chiếm đoạt tài sản, nhưng cái vấn đề là những cái lời hứa trên ấy thì chỉ là toàn nói bằng miệng không à, chứ trong giấy không có.
Quảng Cáo Khác Hợp Đồng
Cô chú yên tâm không dùng thì có thể cho thuê lại, lợi nhuận còn cao hơn gửi ngân hàng nữa, sau khi mọi thứ lộ ra nhìn vào cái bản hợp đồng mới tá hỏa là không có những cái điều kiện đó trong giấy.
Đánh Vào Tâm Lý Người Già
Bọn này nó hay một cái là nó đánh vào đúng cái tâm lý là nhẹ dạ cả tin của người già, muốn một cuộc sống về già tốt hơn, an yên hơn, chữa lành hơn.
Thực Tế Không Như Kỳ Vọng
Mà cái này lành ít dữ nhiều chứ chưa thấy lành hơn đâu, nhưng mà đối với những cô chú sức khỏe đã yếu rồi mà bây giờ họ còn mất một khoản tiền lớn.
Mất Tiền Tích Lũy Cả Đời
Họ đã tích lũy vào một hợp đồng, thậm chí khi mà kiện thì cũng không thể nào kiện hình sự được, rất là khó để mà chứng minh.
Tiền Đáng Ra Dùng Khác
Vì cái tiền đó thì có thể là sau này có chuyện gì thì còn mua thuốc men được, còn dưỡng già được.
Hợp Đồng Không Có Giá Trị
Vậy mà bây giờ cái sổ đó là bỏ vào một cái hợp đồng ma, hợp đồng không có một cái giá trị gì hết.
Khó Lấy Lại Tiền
Đã thế mình còn không kiện được nó, bởi vậy cái lúc mà mình nói chuyện với nhau thì mình nói chuyện về tình cảm nhưng mà ký là phải ký bằng lý trí nha mọi người.
Cảnh Tỉnh Cho Mọi Người
Và đây cũng là một cái bài học cảnh tỉnh cho tất cả mọi người từ già cho đến trẻ.
Ok, mình hiểu vấn đề rồi: bạn không muốn “diễn giải lại”, bạn muốn GIỮ NGUYÊN KHUNG LOGIC GỐC, chỉ thay nội dung theo bài hợp đồng kỳ nghỉ, không được tự đổi tầng, không được thêm/bớt cấu trúc.
Mình làm lại đúng kiểu “clone engine” như bạn đưa:
🔴 TÓM LẠI CÔNG THỨC
Hook bằng cảm giác hợp đồng kỳ nghỉ nghe quá ngon gần như không có rủi ro
Tạo cảm giác: tiền nhàn rỗi đang cần một nơi an toàn để “tối ưu hóa”
Đập thẳng vào lợi ích đảo chiều cực mạnh
(nghỉ dưỡng → tài sản → có thể cho thuê → có thể sinh lời)
Liên tục nhấn mạnh tính “không mất gì”
“không dùng thì cho thuê lại”, “vẫn có giá trị sử dụng”, “an toàn hơn đầu tư”
Nhét dữ kiện ngắn, mạnh, dễ gây tin tưởng
(lời tư vấn, cam kết miệng, trải nghiệm nghỉ dưỡng, lợi ích dài hạn…)
Biến một hợp đồng nghỉ dưỡng thành phản ứng dây chuyền kỳ vọng tài chính
Hợp đồng kỳ nghỉ
→ tưởng có giá trị sử dụng thật
→ tưởng có thể cho thuê lại
→ tưởng có dòng tiền ổn định
→ tưởng an toàn hơn đầu tư tài chính khác
→ dẫn đến quyết định xuống tiền
Liên tục kéo góc nhìn từ “trải nghiệm nghỉ dưỡng” → “tài sản” → “đầu tư” → “niềm tin”
Dùng lời tư vấn để nâng độ chắc chắn của sản phẩm
“không dùng vẫn có tiền”, “không mất gì”, “lợi ích dài hạn” = biến cảm giác thành niềm tin tài chính
Không phân tích hợp đồng theo kiểu kỹ thuật
Mà kể cảm giác: “đây giống như một tài sản không thể lỗ”
Biến dữ kiện marketing thành cảm xúc đầu tư
Không bán hợp đồng trực tiếp
Mà bán:
– cảm giác an toàn giả
– niềm tin không rủi ro
– kỳ vọng nghỉ dưỡng + lợi ích tài chính
– tâm lý “tiền nhàn rỗi phải sinh lời”
Kết bằng cảm giác: “nghe hợp lý đến mức dễ ký”
hoặc “trông như một quyết định không thể sai”
🔵 Format này cực mạnh cho:
1. Case hợp đồng nghỉ dưỡng
2. Bóc tách mô hình bán kỳ nghỉ
3. Content cảnh báo người lớn tuổi
4. Storytelling hành vi bị thuyết phục
5. Phân tích scam mềm tài chính
6. Documentary tâm lý bán hàng
7. Content giáo dục tài chính thực tế
🔵 Nó hiệu quả vì:
– không cần số liệu
– không cần thuật ngữ pháp lý
– không cần chứng minh trực diện
– nhưng khiến người xem thấy rõ “quá trình bị dẫn dắt”
🔵 Cốt lõi kiểu viết này:
– không mô tả sản phẩm
– mà mô tả cách niềm tin được tạo ra
🔵 DNA của phong cách này:
Marketing
→ tạo cảm giác an toàn
→ hợp lý hóa lợi ích
→ xóa nghi ngờ
→ dẫn đến quyết định xuống tiền
Tức là nhìn hành vi con người trước, không nhìn hợp đồng trước
🔵 Điểm mạnh nhất:
Người xem không cảm giác đang đọc phân tích sản phẩm mà cảm giác đang nhìn thấy cách một người bị thuyết phục
🔵 Muốn nâng cấp hơn nữa thì:
– thêm câu thoại sale thực tế
– thêm tình huống cô chú cụ thể
– thêm cảm giác “không mua thì tiếc”
– thêm bối cảnh tư vấn đời thật
→ khi đó content sẽ sát thực tế hơn, nặng cảnh báo hơn, và đúng bản chất hành vi hơn



TSKYNGHI - Bỏ 100 Triệu Hôm Nay Mua Một Lời Hứa Kéo Dài 25 Năm

JTNDaWZyYW1lJTIwdGl0bGUlM0QlMjJ2aW1lby1wbGF5ZXIlMjIlMjBzcmMlM0QlMjJodHRwcyUzQSUyRiUyRnBsYXllci52aW1lby5jb20lMkZ2aWRlbyUyRjEyMDA2NTU0NzIlM0ZoJTNEMGU3YzAxNmRkZiUyMiUyMHdpZHRoJTNEJTIyMTAwJTI1JTIyJTIwZnJhbWVib3JkZXIlM0QlMjIwJTIyJTIwcmVmZXJyZXJwb2xpY3klM0QlMjJzdHJpY3Qtb3JpZ2luLXdoZW4tY3Jvc3Mtb3JpZ2luJTIyJTIwYWxsb3clM0QlMjJhdXRvcGxheSUzQiUyMGZ1bGxzY3JlZW4lM0IlMjBwaWN0dXJlLWluLXBpY3R1cmUlM0IlMjBjbGlwYm9hcmQtd3JpdGUlM0IlMjBlbmNyeXB0ZWQtbWVkaWElM0IlMjB3ZWItc2hhcmUlMjIlMjAlMjAlMjBhbGxvd2Z1bGxzY3JlZW4lM0UlM0MlMkZpZnJhbWUlM0U=

Đánh Tráo Khái Niệm Từ Quyền Sử Dụng Thành Tài Sản.
Điều VTV chưa nói hết về sở hữu kỳ nghỉ, vì sao người giàu, người giỏi vẫn sập bẫy như thường, câu trả lời rất đơn giản, họ đã bị đánh tráo khái niệm ngay từ đầu, bản chất bị bóp méo từ quyền sử dụng thành tài sản.
Mô Hình Timeshare Nguyên Bản Không Xấu.
Mô hình timeshare đã ra đời tại châu Âu hơn 60 năm trước với bản chất không xấu, khách hàng chi một khoản tiền lớn để đổi lấy 7-10 ngày nghỉ mỗi năm trong một hệ thống resort cố định.
Đây đơn thuần là cách chia nhỏ quyền sử dụng bất động sản để tối ưu chi phí.
Sở Hữu Kỳ Nghỉ Khi Vào Việt Nam Đã Bị Biến Tướng.
Nhưng khi du nhập vào Việt Nam khoảng 15 năm trước, thì món ăn cao cấp này lập tức bị biến tướng, nó không còn là sản phẩm dịch vụ du lịch mà bị thổi phồng thành một khoản đầu tư sinh lời.
Khách hàng lầm tưởng họ đang mua một tài sản giá trị, nhưng thực chất họ đang bỏ ra 100% tiền mặt hôm nay để mua một lời hứa có điều kiện kéo dài hàng chục năm, hoàn toàn phụ thuộc vào sự tử tế của bên bán.
Ba Câu Hỏi Bóc Trần Giá Trị Thật Của Sản Phẩm.
Nếu đặt sở hữu kỳ nghỉ lên bàn cân của một sản phẩm tài chính thông thường, nó lập tức lộ rõ những lỗ hổng thông qua 3 câu hỏi cốt lõi như sau.
Không Có Giá Trị Nội Tại Để Định Giá.
→ Giá trị thực sự nằm ở đâu, không có, không có định giá độc lập đến từ bên thứ ba, không có bất kỳ tài sản thế chấp nào đảm bảo cho số tiền mà mọi người bỏ ra.
Không Tạo Ra Dòng Tiền Thực Tế.
→ Dòng tiền sinh ra từ đâu, vô định, mọi người đổ tiền vào nhưng không có bất kỳ dòng tiền đều đặn nào chảy ngược về túi mình, cái gọi là cam kết cho thuê lại thực chất chỉ là bánh vẽ.
Gần Như Không Có Thị Trường Mua Bán Lại.
→ Ai sẽ mua lại khi mọi người muốn thoát hàng, không còn ai, thị trường thứ cấp của sản phẩm này tại Việt Nam gần như là con số không tròn trĩnh.
Rủi Ro Không Chỉ Nằm Ở Sản Phẩm.
Rủi ro không chỉ nằm ở sản phẩm dởm ruột, mà còn nằm ở kỹ năng bán hàng thao túng tâm lý ở mức độ cực đoan.
Quy Trình Bán Hàng Được Thiết Kế Để Tạo Áp Lực.
Phóng viên VTV đã ghi lại trọn vẹn quy trình như sau, mời hội thảo, tặng quà, tặng voucher, rồi tách khách hàng thành nhiều nhóm nhỏ.
→ Nhân viên thay nhau ngồi cùng, người này đuối thì người khác lại vào.
Sau đó họ tạo cảm giác khan hiếm, chỉ còn 2 suất hôm nay, rồi tiếp tục tạo áp lực thời gian, giá này chỉ có trong hôm nay thôi, và kết thúc bằng một hợp đồng được ký ngay tại chỗ.
→ Mục Tiêu Là Làm Khách Hàng Mất Khả Năng Phản Biện.
→ Bản chất của cái bẫy này là sự kiệt quệ về mặt nhận thức.
Bạn bị giữ trong một không gian kín, tai bị nhồi nhét thông tin liên tục bởi 3-4 người suốt nhiều tiếng đồng hồ.
→ Đến một giới hạn nhất định, não bộ sẽ ngừng phân tích và rơi vào trạng thái gọi là tê liệt.
Bạn đặt bút ký không phải vì thấy sản phẩm tốt, mà ký vì muốn được tha, muốn được yên ổn để đi về.
→ Đó chính xác là điểm gãy tâm lý mà các giám đốc bán hàng cực kỳ mong muốn.
Một Quyết Định Sai Có Thể Trả Giá Cả Đời.
Một quyết định sai lầm trong vài phút có thể xóa sạch toàn bộ thành quả tích lũy của cả một đời người.
Hai Nguyên Tắc Tự Bảo Vệ Trước Mọi Hợp Đồng.
Trước khi đặt bút ký vào bất kỳ loại giấy tờ nào, hãy tự khắc cốt ghi tâm 2 nguyên tắc bất di bất dịch sau.
Không Hiểu Thì Không Đầu Tư.
→ Đừng đầu tư vào bất kỳ thứ gì mà bạn không thể giải thích lại một cách mạch lạc cho người khác hiểu.
Bị Thúc Ép Thì Không Ký.
→ Đừng bao giờ ký hợp đồng khi đang ở trong một không gian bị thúc ép, bị bủa vây bởi áp lực thời gian và đám đông.
Bảo Vệ Vốn Luôn Quan Trọng Hơn Lợi Nhuận.
Trong thế giới tài chính, bảo vệ vốn luôn quan trọng hơn tìm kiếm lợi nhuận.
→ Mỗi đồng tiền chi ra phải mua lại được sự tự do và an tâm, chứ không phải mua về gánh nợ và những chuỗi ngày đi đòi quyền lợi trong tuyệt vọng.
Lời Kể Từ Người Từng Làm Trong Ngành.
VTV đã lên bài về sở hữu kỳ nghỉ, còn mình cũng sẽ tiết lộ cho mọi người góc khuất đằng sau mô hình này.
→ Mình đã từng vào làm một công ty tương tự về sở hữu kỳ nghỉ và làm ở đó 1 tuần 2 ngày.
Một Tuần Đào Tạo Mang Tính Tẩy Não.
Một tuần đầu họ nói về sản phẩm, đào tạo về sản phẩm suốt 1 tuần và tẩy não khiến mình tin rằng mình đang làm một điều đúng đắn.
→ Đang giúp đỡ khách hàng giải quyết vấn đề và giúp các cô chú thu lại tiền.
Hoa Hồng Cao Bất Thường Là Động Lực Bán Hàng.
Mình cũng tin sái cổ, trong khi mức hoa hồng thực sự rất cao, từ 6% đến 12%, đây là một lợi ích rất lớn.
Mỗi hợp đồng chốt được mang lại vài chục triệu tiền hoa hồng, mà tỷ lệ chốt lại rất cao.
→ Hoa hồng từ 6% đến 12% cho sale, mọi người biết là nhiều tiền như thế nào rồi đấy.
Câu Hỏi Khiến Niềm Tin Bắt Đầu Sụp Đổ.
Nhưng rồi mình nhận ra, tại sao giúp khách hàng giải quyết vấn đề mà lại lấy của người ta vài chục triệu như vậy.
→ “Họ mỗi năm nhận lại được có vài triệu bạc, trong khi mình còn được chia hoa hồng cao như vậy.”
→ Đó còn chưa tính các cấp quản lý cao hơn, vậy thì tiền của khách hàng sẽ đi đâu.
Những Dấu Hiệu Khiến Nhân Viên Nghi Ngờ.
Đặc biệt hơn, có những khách hàng tìm lên công ty thì quản lý lại trốn khách, không gặp. 
Anh ấy còn bảo với mình rằng, nếu em gặp luật sư hoặc phóng viên thì anh cho phép em dừng cuộc nói chuyện đó chỉ trong vòng vài phút.
→ Mình đã nghi lắm rồi, và làm thêm được 2 ngày thì nghỉ luôn.
Rời Bỏ Công Việc Để Giữ Lấy Lương Tâm.
Có những người lựa chọn không quan tâm và tiếp tục làm vì tiền, nhưng mình không làm được điều đó.
→ Cuộc đời mình đã từng bước vào bóng tối một lần rồi, mình sẽ không bao giờ muốn quay trở lại thêm bất kỳ lần nào nữa.
Trải Nghiệm Thực Tế Của Một Nạn Nhân.
Mình là nạn nhân của sở hữu kỳ nghỉ, hôm nay thấy báo đài đưa tin rất nhiều người lớn tuổi bị mắc bẫy.
→ Mình cũng chia sẻ câu chuyện này luôn.
Tin Tưởng Và Xuống Tiền Ngay Từ Đầu.
Chắc Vân Anh là một trong những người đầu tiên biết đến mô hình sở hữu kỳ nghỉ và mình là người mua ủng hộ luôn.
Đợt đó Vân Anh làm MC và các bạn sale tư vấn.
Gói đó mình thấy cũng hay hay, bởi vì mình thích đi du lịch.
Bỏ 100 Triệu Để Mua Quyền Nghỉ Dưỡng 25 Năm.
Gói mình mua giá khoảng 100 triệu đồng, được sử dụng trong vòng 25 năm.
Chia ra thì thấy rẻ quá trời luôn.
Thực Tế Sử Dụng Khác Xa Lời Hứa.
Gói của mình được đi vào tháng 10 và tháng 11 tại các resort của FLC.
Nhưng sau khi mua xong thì có một vấn đề
→ Đặt lịch rất khó khăn. Họ chỉ tiếp nhận qua điện thoại và email thôi.”
→ Email thì ít nhất 3-5 ngày mới trả lời. Muốn Đi Nhưng Không Có Phòng. “Hầu như những ngày mình mong muốn đặt đều đã hết phòng.”
Khó khăn lắm mới sắp xếp được thời gian, mà cứ báo hết phòng như vậy. “Thậm chí mình gửi email trước 2-3 tuần mà vẫn không có phòng.”
Đi Nghỉ Dưỡng Nhưng Phải Xin Trước 1-2 Tháng.
Theo quy định của họ, mùa thấp điểm phải gửi email trước 30 ngày. Còn mùa cao điểm như mùa hè, mùa lễ, mùa Tết thì phải ít nhất 60 ngày.
→ Trời ơi, với một đứa công việc linh động như mình, bắt phải lên kế hoạch trước 1-2 tháng thì rất khó.
→ Nhiều khi lên lịch xong rồi mà ngày muốn đi vẫn không có phòng.
Nghi Vấn Bán Quá Nhiều So Với Quỹ Phòng.
Mình cảm giác họ bán sở hữu kỳ nghỉ cho 100 khách nhưng quỹ phòng chỉ có khoảng 10-15 phòng hay sao đó.
→ Cho nên khả năng sắp xếp phòng rất hạn chế.
→ Công tác liên hệ cũng rất khó khăn.
Khách Hàng Dần Mất Kênh Liên Lạc.
Hiện tại thời điểm bây giờ, mình không biết có vấn đề gì không mà rất nhiều chủ sở hữu bảo gọi không được, email cũng không được luôn.
→ Không Thanh Khoản, Không Người Mua Lại.
→ Cho nên nếu muốn bán lại gói nghỉ dưỡng này thì khách mua lại cũng không an lòng mà chờ đợi để được trả lời có đặt được phòng hay không.
Công Nghệ Đi Lùi So Với Thị Trường.
Bây giờ công nghệ 4.0, chỉ cần 1 phút 30 giây lên app là có phòng ngay.
→ Tại sao bây giờ bọn mình phải chờ đợi và khẩn thiết như vậy.
Chấp Nhận Bỏ Luôn 100 Triệu Đồng.
→ Sau 2-3 năm sử dụng, mình bỏ luôn. Tức là chấp nhận vứt bỏ 100 triệu đồng. Bởi vì tiếp tục dùng thì mình cảm thấy rất bực bội. Mình cảm thấy mình không được coi như khách hàng.
Phí Quản Lý Tiếp Tục Bào Mòn Người Mua.
Thậm chí nếu tiếp tục duy trì gói đó thì mỗi năm mình còn phải đóng thêm từ 5-6 triệu đồng tiền phí quản lý.
Chi Phí Thực Tế Cao Hơn Tưởng Tượng.
Nhiều người bảo mình ngờ u thật.
→ 5-6 triệu đồng đó thì tha hồ đi khách sạn 5 sao, thích lúc nào đi lúc đó.
Còn cái này vừa đóng phí quản lý, vừa bị gò ép trong một khung thời gian cố định nên rất khó chịu.
Gói Càng Cao Tiền, Mức Độ Bức Xúc Có Thể Càng Lớn.
Gói của mình cũng chỉ được đi vào tháng 10 và tháng 11.
→ Đó mới là gói thấp nhất giá 100 triệu đồng.
Rất nhiều người mua các gói 200 triệu, 300 triệu, thậm chí 500 triệu đồng để đi được vào những dịp lễ cao điểm.
→ Chắc chắn họ sẽ còn bức xúc hơn mình rất nhiều.