Đà Lạt hôm nay còn mưa không em
Anh nơi xa lòng như không cửa sổ quên khép
Chiều buông rơi trên mái ngói trầm
Một tách cà phê – vẫn đợi ai âm thầm
Khói sương bay – như dáng em ngày đó
Chiếc áo len, tay lạnh nép vào anh
Phố dốc xưa, giọt mưa trôi như nhớ
Từng bước chân, giờ hóa chuyện xa xăm
ơ hơ..
Đà Lạt ơi Đà Lạt còn mưa không em
Còn ai đứng lặng bên thềm đợi ai
Bên hàng thông xưa em từng ngồi
Giờ ai chạm khẽ, bàn tay phai
Đà lạt còn sương không em?
Gió có còn gọi tên em giữa đêm.
Nếu ngày ấy mình mình đừng lặng im,
có lẽ giờ này, vẫn còn bên nhau.
ơ hơ…
INTRO
Có con đường anh chưa đi lại lần hai
Sợ thấy những ký ức không phai
Mùi hoa mi mô sa lạc trong gió
Những câu chuyện mình chỉ còn để đó
Đêm Đà Lạt lạnh hơn khi không có em.
Tiếng xe máy khuya xa mờ trong đêm.
Lòng bỗng nhớ dù không mong nữa,
Chỉ là chợt nghe tiếng chuông ngân…Buồn thêm
ơ…em có nhớ không?
Đà lạt còn mưa không em
Còn ai đứng lặng bên thềm đợi ai
Bên hàng thông xưa em từng ngồi
Giờ ai chạm khẽ, bàn tay phai
Đà lạt còn sương không em?