Em biết không từng đêm anh vẫn đứng chờ. Dưới hiên xưa, mưa rơi buốt lạnh bơ vơ. Lời hứa đó em bỏ quên nơi lối cũ. chỉ còn anh ôm kỷ niệm mịt mù.
Ngón tay run chạm hoài bóng dáng xa. Giấc mơ ta giờ như làn khói nhoà. Yêu làm chi để giờ đây nghẹn lối. Một mình anh gió cứ thổi chơi vơi.
Người đã ra đi không một lần quay bước. Để lại cơn mơ rơi giữa đêm buốt. ai cướp tim anh bỏ vào cơn nhớ. giọng em giờ như gió xa vời.
Người đã xa xôi không cần lời giã biệt. Chỉ có bờ môi khô nằm giữa hoài niệm. Giấc mơ em không còn về nữa. Chỉ còn mình anh mong chờ.
Có đôi lần em vội đi như mây trôi.. Chẳng ngoảnh đầu, chẳng hỏi anh một lời. mà tim anh như vết thương chưa khép. nỗi buốt đau vẫn âm ỉ không rời.
Ngày em đến mang nắng qua hiên nhà. ngày em đi chỉ còn lại gió lạ. Lời yêu cũ như dòng thư gạch xóa. Mỗi con chữ, rỉ máu những xót xa.
Người đã ra đi không một lần quay bước. Để lại cơn mơ rơi giữa đêm buốt. Ai cướp tim anh bỏ vào cơn nhớ. Giọng em giờ như gió xa vời.
Người đã xa xôi không cần lời giã biệt. Chỉ có bờ môi khô nằm giữa hoài niệm. Giấc mơ em không còn về nữa. Chỉ còn mình anh mong chờ.
Anh đã từng tin một lời thề mãi mãi. Nhưng tình yêu em giờ hoá sương tan. Em quên hay cố quên điều mình đã hứa. Còn anh chẳng thể xoá tro tàn.
Người đã ra đi không một lần quay bước. Để lại cơn mơ rơi giữa đêm buốt. Ai cướp tim anh bỏ vào cơn nhớ. Giọng em giờ như gió xa vời.
Người đã xa xôi không cần lời giã biệt. Chỉ có bờ môi khô nằm giữa hoài niệm. Giấc mơ em không còn về nữa. Chỉ còn mình anh mong chờ.